Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Trần Trương – thứ cá ươn mắm thối của mậu dịch đòi trụ lại thành đặc sản

Khi tôi trả lời bài “Văn học mậu dịch cạn vốn hay phá sản” đăng trên Lê Thiếu Nhơn và Nguyễn Tường Thụy, thì mới đây tôi đọc thấy trên trang Trần Nhương, anh Trần Trương có viết bài “Ông Nguyễn Hoàng Đức lảm nhảm gì đấy?”

Về mặt trình độ, ông Trương toàn dẫn lại lời của tôi, và biện hộ cho cái dở không cãi nổi của các nhà văn mậu dịch, nên không đáng để tôi bàn. Tôi chỉ nêu lên hai ý:

1- Ông Trương viết “Sát nhập hai tạp chí của Hội Nhà Văn VN và tờ báo Văn Nghệ chưa hay thì chúng ta xúm vào viết cho hay đi, Nhà văn chưa tài thì đấy đâu phải là Văn học mậu dịch…”



Tôi xin bàn: Xúm vào viết hay ư, các ông bắt dân tộc này phải xúm vào nghe-xem các ông viết văn đến bao giờ nữa? Triết gia Descartes nói “Phải đổ cả thúng táo đi khi thấy nhiều quả thối”. Trình độ văn chương chữ nghĩa lèo tèo của các ông như nhà văn Nguyễn Huy Thiệp trong cái ổ của các ông đã thừa nhận “một bọn giặc già thơ phú lăng nhăng”, bây giờ lại muốn người ta xúm vào để xem phim “hãy đậy đấy” của các ông, một bộ phim mà các ông không đủ tài và chữ để viết kịch bản. Ông cũng là một quả táo thối trong số đó đòi trụ lại để có ngày thành quả tươi ư?

2- Ông Trương viết: “Triết học cho ta sâu sắc hơn, khoa học hơn, nhưng cũng cho ta lòng vị tha hơn, lớn lao hơn và nhận ra lẽ đời trong sáng thật thà hơn, chứ không để ta lý sự với đời và tức tối với đời, thứ triết học ấy chỉ là tư tưởng của cái “lũy tre làng” hẹp khép cổ hủ và hiềm khích kiểu Chí Phèo mà thôi./.”

Ông mong mỏi người ta vị tha mãi mãi vô tận không có điểm dừng cho sự bất tài, co cụm, để các ông ăn hết bả vinh quang ảo tưởng ư? Ông không biết dân tộc ta đang kêu gọi văn hóa từ chức à? Không làm được thì rời bỏ sân khấu cho người khác làm, học hành ký xướng âm không chịu học, cứ giữ rịt sân khấu thổi kèn lá “hát hay không bằng hay hát”, đợi các ông để các ông ăn hết rồi hạ cánh an toàn, và để tương lai của dân tộc chỉ là bã mía các ông để lại à?

Thời bao cấp, nước mắm pha nước cống để có mùi thum thủm giống nhau, cá ươn đổ ra sàn, nhưng vẫn xếp hàng chen ngang để mua cho kỳ được, bởi vì “ăn hay là chết”. Trí tuệ biện hộ đòi ăn cỗ ưu tiên của hệ mậu dịch mãi mãi của ông Trương chỉ là thứ mắm thối cá ươn cứ hứa hão chờ xem sẽ thành đặc sản mà thôi. Ông Trương thử dũng cảm lùi ra sau một tẹo thôi, sẽ thấy thiên hạ bưng lên mâm cỗ không do tem phiếu dồi dào đến mức nào. Thôi văn hóa vô sản của công nông, hay đầu đường xó chợ, hãy học giống Goorki thì còn làm được cái gì cho ngòi bút, chớ lo biện hộ để giữ chỗ thì không làm được cà việc chứng tỏ sự liêm sỉ của mình đâu. Tài năng ít hãy tránh qua một bên đừng để bánh xe lịch sử nghiền thành thứ bùn lầy vô nghĩa.

.

11/12/2012

NHĐ

Tác giả gửi cho NTT blog

1 nhận xét:

  1. Anh Thụy kính mến.
    Điều ngạc nhiên nhất với Tiến Đặng là anh còn có "gan" tranh luận với tay Trần Trương ( Tuần) này. Ui chu cha, nói với tay này thì nói với... đầu gối còn hơn. Tiến Đặng nói thực lòng đấy.

    Trả lờiXóa